Chuyện ly kỳ về vụ trộm xương người bị sét đánh và cuộc trả món nợ oan nghiệt của nhóm người trộm mộ (Kỳ 1)
Điều tra - Ngày đăng : 07:43, 19/06/2017
Bộ xương nữ y tá bị sét đánh
Thực hư việc cầm xương bàn tay người bị sét đánh giúp những tên trộm có khả năng tàng hình chưa được kiểm chứng nhưng lời đồn đó ở vùng đất nào cũng có. Và ở Điện Biên Phủ, một vụ trộm xương người bị sét đánh đã xảy ra nhiều năm, nhưng đến nay vẫn được nhiều người dân ở đây kể lại như một lời cảnh tỉnh với những người có ý định động chạm đến mồ mả những người đã chết. Những người tham gia vụ trộm xương năm đó người thì chết bất đắc kỳ tử, người thì vào tù ra tội, người thì vật vã trả món nợ với quá khứ tội lỗi.
Để kiểm chứng câu chuyện năm nào, chúng tôi được người dân tại đây giới thiệu đến gặp ông Đoàn Văn Diệp (ngụ phường Noong Bua, TP. Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên). Ông Diệp là một trong những người tham gia vụ trộm xương cô y tá bị sét đánh năm nào và đến bây giờ, sau nhiều năm, ông vẫn đang phải từng ngày vật lộn để trả món nợ quá khứ.

Đường vào nghĩa trang Hoà Bình
Ông Diệp từng đi bộ đội. Ra quân, ông về Điện Biên, làm công nhân tại Nông trường Điện Biên, rồi lập gia đình, sống luôn tại đất của nông trường. Nhà ông cách Bệnh viện Nhân dân không xa lắm. Biết ông là người bạo gan, nên cán bộ trong bệnh viện thường thuê ông chôn cất cho những tử thi chết vì nhiều nguyên do đặc biệt, mà không tìm được thân nhân, hoặc thân nhân không nhận. Người dân trong vùng cũng an táng người chết ở sau bệnh viện, nên quả đồi biến thành nghĩa địa lớn, tên là nghĩa địa Hòa Bình, hoặc nghĩa địa Noong Bua. Lâu dần, ông Diệp coi đó là công việc kiếm thêm.
Một hôm, vào ngày giữa tháng âm lịch, đầu thu năm 1987, khi ông Diệp đang uống nước chè ở nhà hàng xóm, là ông Chiến, thì hai người, là ông Điền và ông Tài, ở xã cạnh kéo đến bàn chuyện bí mật. Ông Điền tỏ vẻ bí ẩn: "Có vụ này, hai ông đi làm không? Chỉ mất nửa buổi thôi, mà được 500 ngàn đồng chia nhau".
Ngày đó, ông Tài làm thuê cho Trần S.. Gã là cán bộ nhà nước, nhưng kiếm sống bằng công việc đánh hàng từ Lào về Việt Nam. Trong lần giải lao, ngồi uống trà, hút thuốc lào, Trần S. mới lôi chuyện xương người bị sét đánh ra nói chuyện. Huyên thuyên chán chê những chuyện thần bí, thì anh ta mới bảo hai ông Tài và Điền rằng, thử đi tìm kiếm xem ở Lai Châu có ai bị sét đánh chết trong thời gian gần đây không, nếu kiếm được thì hắn sẽ trả thù lao hậu hĩnh.
Nghe S. nói vậy, ông Tài và ông Điền mới lần mò đi dò hỏi. Trong một lần trò chuyện, thì người đàn ông tên Chính kể rằng, mấy năm trước, có nghe bà Mai, là y tá ở một bệnh xá, kể rằng, có một cô gái bị sét đánh, lúc đưa vào bệnh viện thì đã chết còng queo rồi.
Chuyện xảy ra vào năm 1983. Đêm ấy mưa to gió lớn, cô y tá Vũ Thị L. đang đạp xe ở trước sân bay Mường Thanh, thì bị sét đánh trúng cướp đi mạng sống của cô gái. Không biết người thân là ai, nên người dân đưa thi thể cô vào bệnh viện. Lục lại giấy tờ mang theo, người ta mới biết, cô L. là người Tuyên Quang. Cô lên vùng đất tận cùng Tây Bắc học trường Trung cấp y tỉnh Lai Châu (khi đó chưa tách tỉnh thành Điện Biên và Lai Châu). Học xong, cô về công tác ở huyện Điện Biên, cách thành phố không xa.
Người thân ở mãi Tuyên Quang, nhà lại nghèo, đường sá thời điểm đó vô cùng khó khăn, không có điều kiện đưa thi thể người con gái xấu số này về quê, nên đã chôn chị L. ở nghĩa địa Hòa Bình.
Người thân cho đào mộ cô rất sâu, chôn chặt, rồi ở lại trông nom hơn một tháng trời. Người ta tin rằng, một tháng sau khi người bị sét đánh chết, thì năng lượng không còn tích tụ trong xương nữa, nên bộ xương vô giá trị.Chính vì thế, chỉ cần trông nom mộ khoảng 1 tháng từ khi người đó qua đời vì lưỡi tầm sét. Thế nhưng, chẳng ai có thể ngờ, nữ y tá này đã bị chôn 4 năm rồi, còn bị đám người đào mồ cuốc mả để trộm cốt.
Sau khi ông Tài và Điền trình bày, thì ông Diệp và Chiến gật đầu ngay. Kế hoạch đào mộ được nhóm người này vẽ ra chi tiết, chọn ngày giờ đẹp để xâm nhập nghĩa địa và trộm xương cốt.
Cuộc trộm xương bí mật trong đêm
Như hẹn, đúng 9 giờ đêm, nhóm người này có mặt ở nghĩa địa Hòa Bình. S. đã mua trang bị sẵn cho mọi người. Sau khi bàn bạc, ông Tài được phân công cảnh giới từ chân đồi. Biết có thêm 2 người tham gia đào mộ, nên S. đã đưa trước 20 ngàn đồng, cùng 1kg thịt ba chỉ, nửa nạc nửa mỡ. Nhóm người này đã chia nhau, mỗi người 5 ngàn đồng.

Nghĩa trang Hoà Bình – nơi chôn xác cô L
Số tiền 5 ngàn đồng chia nhau, ông Diệp trích một phần mua hoa quả, nén hương, đem theo để làm lễ đàng hoàng. Ông Diệp bày hoa quả, thắp hương, rồi khấn vái: "Anh nhà nghèo, đông con cái, nên mới làm cái việc này. Thằng S. nó thuê anh, thì anh cứ biết đưa em lên, tắm rửa cho em. Còn nó mang em đi đâu, làm gì thì anh không biết, kệ nó thôi. Có gì, em thông cảm cho anh. Cũng vì nghèo đói mà làm liều em ạ. Em có vật, thì cứ tìm thằng S. ở chợ Điện Biên mà vật nó, vì nó mới là chủ mưu.
Nghĩa địa nằm trên quả đồi đầy sỏi đá, thi thể cô L. lại được chôn rất sâu nên phải nhóm người phải hì hục đào suốt mấy giờ đồng hồ. Bật nắp áo quan ra, một mùi nồng nặc bốc ra, nhóm người cố nín thở để mùi xú uế bay đi hết mới bắt đầu hành sự. Ông Chiến cởi trần, nhảy xuống, hai tay khoắng nhanh vào bên trong chiếc quan tài lần mò từng chiếc xương cho vào chiếc túi vải.
Ánh đèn pha loang loáng xoi, đôi tay ông Chiến vùng vẫy trong thứ nước đen ngòm bốc mùi hôi tanh lần mò từng mẩu xương. Khi xương được vớt hết, ông Chiến giao cho ông Điền mang về nhà để thực hiện việc rửa một lần nữa. Ngôi mộ được nhóm người đắp lại hiện trạng như cũ nhưng thi thể người đã khuất không còn nguyên vẹn.
Sau khi rửa sạch chỗ xương cốt, ông Điền giao chiếc túi vải cho ông S.. Gã nhận lấy cái túi, xua ông Điền về, hứa sẽ trao trả tiền vào ngày hôm sau. Ngay trong tối hôm đó, ông Điền về nhà thắp nén hương lầm rầm khấn vài mong thi thể cô L. bỏ qua cho việc làm tội lỗi của mình.
3 ngày trôi qua, nhóm người không thấy ông S. trao trả tiền như đã hứa trước đó. Cả 4 người bàn bạc một hồi rồi đạp xe đến nhà gã để hỏi cho ra nhẽ. Khi vừa đến nơi, ông S. cho hay sẽ không trả tiền công như thoả thuận vì bộ xương mất một thứ quan trọng nhất là xương bánh chè.
Khi đó, mọi người chưa hiểu ý của ông S., nên ngay đêm hôm đó lại mò ra nghĩa địa, quật ngôi mộ lên 1 lần nữađể tìm bằng mẩu xương bánh chè. Tuy nhiên, bới móc mãi cũng không lấy thêm được đốt xương nào, mà chỉ lấy được chiếc gương và cái lược. Vì thông tin ông S. bảo thiếu xương bánh chè, nên mọi người bực lắm, vẫn không thể nghĩ ra cách nào đòi tiền. Việc làm của nhóm ông Diệp cũng sai trái, nên càng không dám làm to, bởi lộ ra, thì chết cả lũ. Nhóm ông Diệp đành phải nuốt nỗi bực vào bụng.